How I Met Your Mother & bài học về trầm cảm sau sinh

Chia sẻ bài viết

Ted: Tớ mừng cho họ!

LiLy: Đó là những gì cậu buộc bản thân nói ra thôi. Bởi vì nếu nói bất cứ điều gì ngược lại, sẽ khiến cậu trở thành người kinh khủng nhất sân thượng này. Nên, tớ sẽ cho cậu một lối thoát!

Ted: Cậu định làm thế nào?

Lily: Bằng việc nói một điều thậm chí còn kinh khủng hơn.

Ted: Như nào cơ?

Lily: Đôi khi, tớ ước tớ không phải làm mẹ…
Đôi khi, tớ muốn cuốn gói bỏ đi giữa đêm, và không bao giờ quay về nữa…

Ted: Robin không nên ở bên Barney. Cô ấy nên ở bên tớ…

(Hai người cùng ngồi xuống)

Ted: Cậu nghiêm túc hả?

Lily: Tớ không biết nữa… Ý tớ là, tớ yêu việc làm mẹ. Tớ yêu Marvin rất nhiều. Nhưng cậu có nhớ hồi tớ muốn trở thành họa sĩ không? Hội họa là cả cuộc đời tớ! Còn hiện tại, đã vài tháng rồi tớ không cầm cọ vẽ lên. Tớ dành cả ngày chăm sóc bọn trẻ ở trường, và khi về nhà chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là… Mọi việc chưa bao giờ bớt đi cả. Thực sự là vô cùng, vô cùng khó khăn, Ted à…

Ted: Cậu đã nói với Marshall về việc cậu cảm thấy thế nào chưa?

Lily: Thế cậu đã nói với Robin về cảm giác của cậu chưa?

Ted: Ờm huề.

Lily: Tớ chỉ nghĩ là chúng mình cần chấp nhận số phận. Tớ cần phải là mẹ của một cậu bé xinh xắn, tuyệt vời, dù hơi táo bón một tí. Và cậu, phải để Robin và Barney thuê ban nhạc.

– Trích đoạn phim How I Met Your Mother – Season 8, tập 13 (Band or DJ)

Bạn có thể xem trích đoạn phim này TẠI ĐÂY!

Đây là cảnh phim từng lấy đi rất nhiều nước mắt của mình, vì mình đã từng đứng trước bờ vực trầm cảm sau sinh. Trong phân đoạn này, cô bạn Lily đã thổ lộ những suy nghĩ thầm kín về việc làm mẹ với cậu bạn thân Ted, nhằm giải thoát bản thân khỏi những suy nghĩ tiêu cực mà cô thậm chí không thể chia sẻ với chồng, và giúp Ted thừa nhận cảm xúc thực sự của mình trước đám cưới sắp diễn ra của Robin & Barney. Nếu ai là fan của HIMYM hẳn sẽ biết, Lily và Marshall là đôi vợ chồng vô cùng ăn ý và dễ thương, hai người cũng cam kết không bao giờ giấu diếm nhau điều gì. Nhưng khi làm mẹ, Lily không còn giữ được cam kết ấy nữa. Cô có những suy nghĩ đầy ám ảnh tội lỗi không biết chia sẻ cùng ai, ngay cả với chính chồng mình.

“Đôi khi, tôi ước mình chưa từng làm mẹ!”

Mình tin rằng lời thú tội của Lily trên sân thượng cũng là suy nghĩ thầm kín của rất nhiều những bà mẹ trẻ, trong những tháng ngày đầu tiên đầy khó khăn, chật vật học cách nuôi dưỡng một em bé mới chào đời. Nhưng không nhiều người nói được ra. Không nhiều người dám thừa nhận rằng mình đã từng có những suy nghĩ tội lỗi như thế về chính đứa con mà mình đã dứt ruột đẻ ra. Nên thay vì tâm sự với chồng, với bạn bè, người thân để được giúp đỡ, họ cứ giữ mãi những ẩn ức ấy trong lòng, cho đến khi chai sạn vượt qua, hoặc bị trầm cảm sau sinh làm cho gục ngã…

Đau đẻ có đáng sợ không? Có chứ, cực kì đáng sợ. Nhưng vẫn còn sự an ủi là, sau cơn vượt cạn, ta biết mình sẽ khỏe dần lên, mỗi ngày một trở nên tốt hơn. Nhiều người thậm chí quên rất nhanh những cơn đau từng hành hạ mình, và háo hức muốn sinh thêm một em bé nữa ngay khi những cơn đau vừa trôi vào quên lãng.

Nhưng vấn đề về tinh thần, cụ thể mình muốn nhắc đến ở đây là trầm cảm sau sinh, thì không đơn giản như vậy!

Ta không thể biết rằng chuỗi ngày thức trắng đêm ôm con đến nát nhàu như cái giẻ lau này bao giờ sẽ kết thúc.

Ta không thể biết được những cơn ác mộng trong những giấc ngủ chập chờn đầy cảnh máu me truy giết, cảnh đứa nhỏ mình đang ôm bị người lạ trèo tường vào nhà cầm dao cắt cổ, ra đường bị xe tải cán nát bươm bao giờ sẽ buông tha mình.

Ta không thể biết rằng những suy nghĩ tội lỗi trong một giây phút đờ đẫn kiệt cùng, rằng “mình muốn leo lên sân thượng và buông bàn tay đang ôm đứa trẻ ra”, “mình muốn kết thúc những đau đớn này, dìm nó vào chậu nước thì sao?”… có một ngày lại trở thành sự thật.

Nhiều bà mẹ đã tự giết mình, và giết con vì trầm cảm.

Vậy nên, đừng bao giờ đánh giá thấp việc vun đắp cho đời sống tinh thần của các mẹ bỉm sữa. Đừng bao giờ mỉa mai, hay phớt lờ lời kêu cứu của một người phụ nữ vừa sinh con, khi cô ấy nói mình đang đứng trước bờ vực trầm cảm. Đừng bao giờ, dù chỉ là vô tình, bình luận về trạng thái cơ thể của cô ấy sau sinh, hay nói những lời khiến cô ấy phải tủi thân, phải bận lòng suy nghĩ.

“Đẻ mổ thì là bác sĩ đẻ chứ ai gọi là đẻ?”
“Sữa mẹ mới tốt chứ sữa công thức thì nói làm gì?”
“Không ôm con cho con bú đi cứ hút sữa ra thế?”
“Phụ nữ đẻ con ra thì phải tự chăm lấy chứ đàn ông nó không biết làm đâu. Nó cũng đi làm cả ngày vất vả rồi để yên cho nó nghỉ ngơi!”
“Đau có tí vậy đã không chịu được thì còn làm được trò trống gì?”
“Không biết dỗ con để nó khóc ầm ầm lên thế! Không để cho ai nghỉ ngơi gì hết!”
“Ở nhà có mỗi việc chăm con thôi chứ có gì mà để nhà cửa bừa bộn, bẩn thỉu vậy?”

Những người chồng, nếu thực sự muốn, cũng có rất nhiều cách để san sẻ và đồng hành cùng vợ bước qua trầm cảm sau sinh.

  • Ngủ cùng vợ con, thức dậy giữa đêm chăm con, đừng đẩy trách nhiệm đó qua cho bà nội/bà ngoại em bé.
  • Trò chuyện với vợ nhiều hơn, động viên vợ chia sẻ những khó khăn vất vả của mình sau mỗi ngày dài ở nhà ôm con.
  • Tan sở về, thay vì ôm điện thoại tivi thì hãy ôm con để vợ có một quãng thời gian riêng chất lượng dành cho mình: Được tắm gội thơm tho mà không ai làm phiền, ăn một bữa cơm nóng sốt mà không phải vội vàng bỏ dở vì con khóc, hay chỉ đơn giản là vào nhà vệ sinh xả nước ào ào và khóc cho thỏa cơn nức nở…
  • San sẻ việc nhà cửa và chăm con cùng vợ, nếu không có nội/ngoại giúp đỡ thì tính đường thuê thêm người giúp việc để vợ có thời gian nghỉ ngơi phục hồi thể chất & tinh thần.
  • Cuối tuần thay vì cà phê bóng bánh với bạn bè như thời trai trẻ, thì dành thời gian đưa vợ con ra ngoài cho đỡ bí bách. Lãng mạn hơn thì gửi con cho bà nội/bà ngoại trông một buổi rồi hai vợ chồng tranh thủ đi chơi cho tình cảm đi lên.
  • Quan tâm đến sức khỏe của cô ấy một chút, thay vì chỉ nghĩ đến con. Phụ nữ sau sinh cũng yếu đuối và mỏng manh không kém bất kể cô ấy có cố gồng mình chứng tỏ mình mạnh mẽ đến nhường nào. Đừng quên rằng cô ấy cũng có QUYỀN – ĐƯỢC – ỐM.
  • Bao dung với những nắng mưa thất thường, với những sự xao nhãng có vẻ như ngớ ngẩn, những lần não cá vàng nhớ nhớ quên quên của cô ấy. Một trí tuệ minh mẫn chỉ có thể tồn tại trong một cơ thể khỏe mạnh, vững vàng, được nghỉ ngơi điều độ. Mà thử nhớ lại xem, cô ấy đã bao lâu không lấy có một giấc ngủ thông đêm rồi?

Bạn bè, người quen của mình có rất nhiều người gia đình lục đục và đổ vỡ trước khi kịp cán mốc 2 năm đầu sau khi sinh con, dù thời gian yêu đương mặn nồng chẳng kém gì ai. Nguyên nhân cũng cực kì giống nhau, ấy là vai trò của người chồng/người cha trong gia đình quá mờ nhạt.

Đừng chờ đến lúc người vợ buông tay mới nghĩ đến chuyện trưởng thành lên, các anh nhé!

Hoàng Ngọc
A mother. A writer.

Bạn có thể sẽ muốn tìm hiểu thêm những chia sẻ về Nếp sinh hoạt Easy cho bé để những năm tháng đầu tiên của 2 mẹ con trở nên nhẹ nhàng, hạnh phúc hơn TẠI ĐÂY!

Chia sẻ bài viết

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *