Nếp sinh hoạt EASY cho bé – nên theo hay không?

Chia sẻ bài viết

Có nên rèn nếp sinh hoạt cho con theo EASY hay không là nỗi băn khoăn của rất nhiều người mẹ. Bằng kinh nghiệm cá nhân của mình, Mẹ Tin hy vọng sẽ giúp các mẹ tìm ra câu trả lời xác đáng và phù hợp nhất đối với mình!

Easy hay không easy không phải là vấn đề. Vấn đề là giới hạn chịu đựng của bạn đến đâu!

Tấm ảnh này mình upload lên Instagram vào ngày 13/4/2018 – khoảng nửa tháng sau khi sinh em bé Tin.


“What is on your mind?”
“Death?”

Cái post này đã khiến một vài bạn bè follow Insta của mình phát hoảng. Nhưng chồng mình không hay biết. Gia đình mình không ai hay biết. Thực sự, trong đầu mình lúc ấy chỉ lởn vởn suy nghĩ về cái chết. Và, có cả suy nghĩ, “nếu không có đứa trẻ này thì tốt biết bao!”

Đó là những ngày mà một đứa con gái lần đầu làm mẹ phải trải qua cơn đau sinh mổ, tắc tia, nứt cổ gà, nhưng mọi người vẫn thường cười khẩy xem nhẹ:

Bác sĩ đẻ chứ có phải mày đẻ đâu?
Đau thế đã là gì, ai đẻ mà chẳng phải đau như thế!
Nửa thế giới người ta đẻ chứ đâu phải một mình mày đẻ?!
Sữa mẹ mới tốt, chứ cho nó bú sữa công thức thì nói làm gì?

Đó là những ngày mà một người vợ phải trải qua nỗi cô đơn và tủi cực khi không có chồng đồng hành hỗ trợ, bởi vì:

Đàn ông ban ngày nó đã đi làm vất vả rồi, đêm đến phải để cho nó ngủ! Chăm con là việc của phụ nữ!

Đó là những ngày mà bất kể bạn đã tống vào người bao nhiêu thứ đồ ăn thức uống lợi sữa, đã cố gắng ăn đến mức những gì vừa nạp vào trong chỉ chực trào ngược lên cổ họng, vẫn sẽ có ai đó nhìn vào khẩu phần ăn của bạn mà không ngừng trách móc:

Ăn thế bảo sao không có sữa cho con!

Đó là những ngày mà em bé là trung tâm của mọi sự chú ý, mọi sự nâng niu. Tiếng khóc của nó đồng nghĩa với việc bạn là một người mẹ thất bại, là một tội đồ vì mỗi cái việc chăm con mà cũng không biết cách.

Tất cả những căng thẳng, mệt mỏi, và sự cô đơn, những suy nghĩ tiêu cực cứ liên tiếp dồn đến và nhấn chìm mình trong nước mắt và sự giận dữ. Mình vẫn nhớ những ngày dài mình vừa ôm con vừa khóc. Có những lúc mình muốn bỏ mặc con, thậm chí đét đít nó vì cơn giận dữ không thể kiểm soát được cứ trào lên. Khi mẹ nhìn thấy những giọt nước mắt trên khuôn mặt đỏ lựng và hỏi có chuyện gì xảy ra, mình sẽ lấp liếm rằng “con ngáp ngủ!”

Đó là mình của những ngày đầu sinh con, dù đã có chồng lo kinh tế, có mẹ hỗ trợ toàn phần việc nấu nướng giặt đồ, chỉ việc ăn và chăm em bé. Mình thừa nhận mình là một đứa thần kinh yếu, và có kỹ năng quản trị cảm xúc rất tệ. Mình không tưởng tượng được những người phụ nữ khác vừa phải chăm con, vừa lo kinh tế mà không có chồng ở bên, không có hai bên nội ngoại hỗ trợ thì sẽ thế nào.

Biết đến EASY, mình như người chết đuối đến nơi bỗng vớ được cọc. Nhờ có EASY, mình biết đọc các dấu hiệu và thông điệp của con, biết đáp ứng đúng nhu cầu mỗi khi con cần, khiến mỗi ngày làm quen với thế giới mới mẻ này của con trở nên dễ dàng hơn trước. Sau những bữa ăn đủ no và được ợ hơi giảm đau đớn tức bụng, con ngủ lăn lóc như con cún. Sau những giấc ngủ êm đềm, con thức dậy chào ngày mới với vẻ phấn khởi tí tởn mình chưa từng thấy trước đây. Những cơn gắt gỏng chói tai được thay thế bởi những nụ cười. Mình biết mình đã làm đúng, và đủ tốt. Mỗi ngày trôi qua mình chỉ càng cảm thấy yêu con nhiều hơn trước, và chính bản thân mình tìm lại được sự thảnh thơi với những giấc ngủ tròn đầy giống hệt như trước khi có con.

Dạo gần đây có nhiều mẹ phản đối EASY, phản đối chuyện luyện ngủ cho con và động viên các mẹ mới sinh cứ tiếp tục ôm con bất kể đêm ngày. Lựa chọn cá nhân nên mình ủng hộ thôi, miễn là giới hạn chịu đựng của bạn tốt và bản thân bạn thấy hoàn toàn ổn. Thần kinh yếu và sức chịu đựng kém như mình thì mình chịu chết. Không có EASY, không biết mình đã làm những chuyện điên rồ gì rồi.

Nhưng mình muốn hỏi, trước khi phán xét về EASY, không biết mọi người có hiểu được bản chất của EASY không phải là luyện ngủ? Và riêng cái công cuộc luyện ngủ, cũng không có nghĩa là CIO bỏ mặc con khóc đến rạc người mà là cả một quy trình rất tỉ mỉ kì công, trong đó bao gồm một công đoạn tên là Winddown cực kì ngọt ngào, êm ái?! Thậm chí cho con theo EASY cũng không phải là bắt buộc con phải ngủ riêng tách rời cha mẹ, đơn cử như Tin nhà mình ngủ chung nệm cùng bố mẹ suốt từ sơ sinh cho đến tận bây giờ là 2 tuổi đây! Miễn bạn đảm bảo được sự an toàn cho con, mỗi cử động của người lớn không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của con, bạn hoàn toàn có thể cho con ngủ chung như vợ chồng mình. Nệm nhà mình 2mx2m2 kê sát đất, nửa nệm bên này có người nhảy nhót xập xình thì nửa nệm bên kia người ta vẫn ngủ lăn quay không vẫy đuôi được.

Vậy đấy, hãy trả lại cho EASY ý nghĩa căn bản và giản đơn nhất của nó: Một lịch sinh hoạt hợp lý dựa trên kiến thức nền khoa học về sự phát triển của em bé, giúp mang lại những giấc ngủ sâu êm ái cho cả hai mẹ con, mang lại cho con những bữa ăn no nê hiệu quả và những giờ chơi chất lượng, mang lại cho mẹ khoảng thời gian cần thiết để nghỉ ngơi thư giãn, nạp năng lượng cho bản thân.

Làm mẹ không có nghĩa là lúc nào cũng phải ấp con như mèo, lúc nào cũng phải đầu bù tóc rối, người khai mùi bỉm, hôi mùi sữa, lờ đờ kiệt sức vì thiếu ngủ và cáu giận cuồng nộ vì trầm cảm sau sinh… thì mới được gọi là yêu con. Chúng ta chỉ có thể yêu thương và chăm sóc con tốt nhất khi chính chúng ta hoàn toàn ổn định cả về sức khỏe thể chất và sức khỏe tâm thần. Bạn đồng ý chứ?

Hôm nay mình trải lòng để mọi người tự đưa ra đánh giá và có sự lựa chọn phù hợp cho bản thân mình. Chừng nào còn có mẹ khổ sở vì thiếu ngủ, căng thẳng, kiệt quệ thể chất lẫn tinh thần vì chăm con giống như mình ngày xưa, chừng ấy mình còn lải nhải về EASY. Mình hứa!

Hoàng Ngọc.
A mother. A writer.

Chia sẻ bài viết

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *