Truyện ngắn: Hạnh phúc trở về (Part 4 – Hết)

Chia sẻ bài viết

Trong giấc mơ, Vân nghe thoang thoảng trong không gian mùi dầu gió Phật Linh mà ngày nhỏ mẹ hay dùng để xoa bóp cho cô mỗi khi bị ngã. Cái cảm giác được yêu thương như ngày còn thơ bé thật dịu dàng quá đỗi, khiến cô hoàn toàn không muốn tỉnh dậy một chút nào.

Phía cuối giường, Hùng đang kiên nhẫn nắn bóp gan bàn chân cho vợ, vừa làm vừa thủ thỉ trò chuyện với cô.

“Vợ à… Anh xin lỗi vì đã nói dối em! Chỉ là… Anh không biết nói thế nào để giúp em đối diện sự thật mà không đau đớn. Chúng mình đã sai lầm nhiều, và dằn vặt nhau cũng nhiều. Anh chỉ muốn em hiểu một điều, rằng nhìn em đau, anh cũng chẳng thể nào vui vẻ được…”

“Vợ à… Em có nghe thấy anh nói gì không? Trong suốt hơn bốn năm trời hôn nhân của chúng mình, anh cứ nghĩ chỉ cần anh cố gắng tập trung phát triển sự nghiệp, kiếm thật nhiều tiền về nhà là đã làm tròn trách nhiệm của người chồng, là đủ để khiến em hạnh phúc. Cái nghèo đeo đẳng gia đình từ ngày anh còn thơ bé khiến anh rất sợ. Anh đã nghĩ hạnh phúc đơn giản là phải có thật nhiều tiền. Anh biết anh sai rồi…”

Sau khi nắn bóp xong cho đôi bàn chân của Vân rồi nhẹ nhàng đặt lại chúng vào trong chăn ấm, Hùng lại tiếp tục xoa bóp đôi bàn tay gầy guộc. Đôi bàn tay của Vân rất lạ! Dù lúc cô gầy, hay khi cô béo, lúc chưa mang thai, hay đã mang thai.., cân nặng và vóc dáng của cô có thể thay đổi, chỉ có đôi bàn tay là mãi mỏng manh. Áp bàn tay vợ lên má của mình, Hùng tự cho phép bản thân trong phút giây được đầu hàng sự yếu đuổi: Nước mắt.

“Trước giờ em vẫn chê anh khô khan, nhưng biến cố vừa qua khiến anh hiểu ra một điều hơi bị lãng mạn! Rằng không phải cứ dành cho người mình yêu thương những gì mình cho là tốt nhất, là đủ để khiến người ta hạnh phúc suốt cả cuộc đời. Giống như hồi mới yêu, anh thích ăn hải sản nên lần nào đi ăn cũng nhường hết cho em đủ loại tôm, cua, cá, mực mà không biết em bị dị ứng hải sản vậy! Anh đã không yêu em theo cách mà em muốn, hai tay dâng em cho người đàn ông khác. Thật nực cười!”

“Chuyện quá khứ, hãy để nó mãi là quá khứ nghe em! Chúng mình sẽ làm lại từ đầu, và có thêm thật nhiều những đứa trẻ. Em muốn bao nhiêu con sẽ có ngần đó! Anh lo cho mẹ con em được mà!”

Có giọt lệ lăn xuống từ khóe mắt Vân. Nhưng bờ môi nhợt nhạt thiếu sức sống đã khẽ cong lên thành một nụ cười trong giấc mơ dịu dàng, hạnh phúc.

***

Hai năm sau.
Tại một shop bán đồ dùng cho bà bầu và trẻ sơ sinh ở Hà Nội, quầy thu ngân số 4, cô thu ngân trẻ trung xinh xắn vừa tính tiền xong cho một vị khách trung niên thì ngay lập tức trông thấy hai vị khách khác bước vào cửa hàng. Người đàn ông lịch thiệp dịu dàng mở cửa nhường người phụ nữ đi trước, rồi tay đan trong tay và bốn mắt nhìn nhau tràn ngập yêu thương. Nhìn dáng vẻ nặng nhọc, bộ váy rộng thùng thình và chiếc bụng nhô cao của người phụ nữ, ai cũng có thể nhận ra rằng chị đang có thai. Nhưng đó không phải là thứ khiến cô bạn thu ngân của chúng ta quan tâm, mà chính là gương mặt của người đàn ông – lý do khiến cô khi nhận ra anh phải vội vàng kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai đồng phục xuống che mặt.

Cô quay lưng đi như chạy về phòng chờ nhân viên để lẩn trốn, nhưng mới được nửa đường thì lại gặp anh bạn đồng nghiệp tên Tuấn từ phòng chờ đi ngược ra.
– LAN! LÀM GÌ MÀ CHẠY NHƯ MA ĐUỔI VẬY? – Tuấn hồ hởi chào Lan với âm lượng tương đương với một cái loa phường.
Lan khóc dở mếu dở. Không cần phải quay lưng lại, cô cũng biết, chẳng riêng gì những vị khách vừa bước vào mà tất cả những người khác trong cửa hàng đều đang dồn sự chú ý về phía hai đứa. Không kịp suy nghĩ, cô cởi mũ ném phịch sang ngang, nhào đến ôm lấy Tuấn mà hôn ngấu nghiến, vừa hôn vừa đẩy ngược anh về phòng chờ và đóng sập cửa cái “rầm”.
Phía ngoài quầy sữa, Vân nhìn Hùng, cười tít mắt: “Giới trẻ bây táo bạo quá nhỉ!!”
Hùng âu yếm nhìn vợ, ghé tai cô thì thầm: “Mình cũng đâu có kém!”
Dứt câu, anh kín đáo hôn lên má vợ khiến chị đỏ bừng cả mặt. Hai vợ chồng lựa đủ các món đồ cần thiết theo danh sách đã lên sẵn, cùng nhau đẩy xe đồ ra quầy thu ngân thanh toán rồi nhanh chóng lên ô tô rời đi.

***

Từ một góc phòng chờ của cửa hàng, Lan kín đáo quan sát nhất cử nhất động của hai vợ chồng họ cho đến khi chiếc xe hơi khuất dạng. Cô mỉm cười nhẹ nhõm như thể có một nụ hoa xuân hé nở trong lòng. Vậy là người đàn ông đó đã tìm lại được hạnh phúc!
À ờ, may mà mình nhanh trí kiếm đường chuồn gấp. Chứ mà để chị vợ nhận ra bản mặt đứa con gái từng chình ình trong clip đánh ghen có mặt chồng mình thì lại tơi bời hoa lá mất thôi!
Tuấn vẫn chưa ổn định lại được tinh thần sau khi bị Lan cưỡng hôn. Anh ngồi bất động một chỗ, thở khó nhọc, cố vỗ về trái tim đang nhảy lambada trong lồng ngực.
Hồi lâu, anh tự trấn tĩnh bản thân, rót một cốc nước đầy rồi tu ừng ực một hơi. Lấy hết lấy can đảm, Tuấn run rẩy đứng trước mặt Lan, hét lớn:
– LAN!!!!!!!!!!!!
Lan đang thẫn thờ nghĩ đến vợ chồng Hùng, bị tiếng hét của Tuấn làm cho giật bắn cả mình, đến nỗi nói một câu đơn giản cũng trở thành lắp bắp:
– Là… ờ… ờm … Chỉ là hôn thôi mà? Làm gì căng?
Vừa mới dứt câu, đến lượt cô bị Tuấn ôm ghì, hôn say đắm đến ú ớ.
Anh chàng sau khi thanh toán hết cả vốn lẫn lời, vẫn không chịu buông Lan ra mà nhất quyết ôm ghì lấy cô thật chặt:
– Làm bạn gái anh nhé! Anh yêu em từ rất lâu rồi!
Lan đẩy Tuấn ra, rồi vùng đứng dậy.
Cô lắc đầu nguầy nguậy, ngúng nguẩy dậm chân khiến Tuấn thẫn thờ vì thất vọng, rồi đột ngột hét lên:
– EM ĐỒNG Ý!

Hết truyện.

Đọc lại các phần cũ:

Hạnh phúc trở về (Part 3)
Hạnh phúc trở về (Part 2)
Hạnh phúc trở về (Past 1)

Chia sẻ bài viết

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *